+ Số Mệnh Là Có - Nguồn Gốc Do Đâu?

TỔNG HỢP VỀ SỐ MỆNH VÀ CẢI MỆNH
(PHÁP SƯ TỊNH KHÔNG GIẢNG)

MỤC LỤC CÁC BÀI VIẾT TRONG TRANG

+ VẬN MẠNG LÀ GÌ? AI ĐỊNH VẬN MẠNG CHO BẠN? ...CÓ PHẢI BỒ TÁT, THƯỢNG ĐẾ HAY LÀ VUA DIÊM LA ?
- VẬN MẠNG LÀ DO CHÍNH MÌNH TẠO RA.

+ SỐ MẠNG CỦA MỖI NGƯỜI VỐN ĐÃ ĐƯỢC ĐỊNH SẴN. NẾU KHÔNG CÓ ĐẠI THIỆN HAY ĐẠI ÁC THÌ SỐ MẠNG ĐẠI KHÁI CHẠY THEO SỐ ĐÃ ĐỊNH.

+ NGƯỜI KHÔNG THỂ THAY ĐỔI VẬN MẠNG LÀ PHÀM PHU NGƯỜI THAY ĐỔI ĐƯỢC VẬN MẠNG THÌ NGƯỜI NÀY CÓ TRÍ TUỆ, CÓ PHƯỚC ĐỨC

+ SỐ GIẦU NGHÈO TRONG MẠNG CỦA BẠN CÓ BAO NHIÊU TIỀN CỦA, THÌ DÙ ĐEM ĐI ĐÂU BỎ CŨNG CHẲNG MẤT.

+ TRONG MẠNG CỦA BẠN CÓ BAO NHIÊU TIỀN CỦA, THÌ DÙ ĐEM ĐI ĐÂU BỎ CŨNG CHẲNG MẤT.

+ HÔM NAY QUÍ VỊ LÀM QUAN - PHÁT TÀI LỚN LÀ SỐ MẠNG QUÍ VỊ CÓ

+ MỘT MIẾNG ĂN MỘT HỚP NƯỚC ĐỀU ĐÃ ĐỊNH SẴN

+ QUÍ VỊ ĐỌC QUA LIỄU PHÀM TỨ HUẤN SẼ BIẾT NGAY..“MỘT GIỌT NƯỚC, MỘT HẠT CƠM ĐỀU DO TIỀN ĐỊNH”. ...

+ MIẾNG ĂN, MIẾNG UỐNG ĐỀU ĐÃ ĐƯỢC ĐỊNH SẴN CHÚNG TA CẦN GÌ PHẢI LO LẮNG ĐƯỢC-MẤT NỮA CHỨ?

 

NỘI DUNG CHI TIẾT CÁC BÀI GIẢNG

1. VẬN MẠNG LÀ GÌ? AI ĐỊNH VẬN MẠNG CHO BẠN? ...CÓ PHẢI BỒ TÁT, THƯỢNG ĐẾ HAY LÀ VUA DIÊM LA ĐỊNH VẬN MẠNG CHO CHÚNG TA???!!!...

Vận mạng ai định cho bạn vậy? Chính mình định. Nghề nghiệp của chính mình trong đời quá khứ là nhân, ngay đời này chính là quả báo. Quả báo này gọi là mãn nghiệp. Có hai loại nghiệp lực. Một loại dẫn dắt bạn đi đầu thai gọi là dẫn nghiệp. Tình hình ở ngay trong đời sống này, giàu sang nghèo khổ của bạn gọi là mãn nghiệp. Mãn nghiệp chính là quả báo thiện ác. Có người phát tài, do trong đời quá khứ tu tài bố thí. Tài bố thí tu được nhiều, ngay trong đời này được tiền tài. Quả báo! Trồng cái nhân gì thì được cái quả đó. Thông minh trí tuệ là do đời quá khứ tu pháp bố thí. Khỏe mạnh sống lâu là do quá khứ tu vô úy bố thí. Bạn không tu thì làm gì có được, không thể nào có.

Trong Phật pháp có hai câu nói rất hay: "Dục tri tiền thế nhân, kim sanh thọ giả thị. Dục tri lai thế quả, kim sanh tác giả thị". Muốn biết đời trước ta đã tạo ra là nhân gì, thì xem quả báo ngay đời này. Bạn muốn xem quả báo đời sau của ta là thế nào, thì bạn nghĩ lại xem, khởi tâm động niệm, lời nói việc làm của ta ở ngay trong đời này. Cái nhân mà ngay đời này bạn tạo, thì đời sau bạn phải hưởng lấy quả báo. Cho nên vận mạng không phải do Phật Bồ Tát định cho chúng ta, cũng không phải thượng đế có thể quản được việc này, càng không phải do vua Diêm La, không liên quan gì với họ cả. Nói một câu thành thật: "Tự làm tự chịu"! Hiểu được đạo lý này, cho dù ngay đời này khổ một chút cũng không hề gì, vì sao vậy? Trong đời quá khứ không có tu, ngay đời này chăm chỉ nỗ lực mà tu nhân, quả báo đời sau liền thù thắng. Quả báo đời sau là ta muốn đời sau phát tài to, thế nhưng ta không chịu tu tài bố thí.

Phần 2

Chính mình định vận mạng của mình. Nghề nghiệp của chính mình trong đời quá khứ là nhân, ngay đời này chính là quả báo. Quả báo này gọi là mãn nghiệp. Có hai loại nghiệp lực. Một loại dẫn dắt bạn đi đầu thai gọi là dẫn nghiệp. Tình hình ở ngay trong đời sống này, giàu sang nghèo khổ của bạn gọi là mãn nghiệp. Mãn nghiệp chính là quả báo thiện ác. Có người phát tài, do trong đời quá khứ tu tài bố thí. Tài bố thí tu được nhiều, ngay trong đời này được tiền tài. Quả báo! Trồng cái nhân gì thì được cái quả đó. Thông minh trí tuệ là do đời quá khứ tu pháp bố thí. Khỏe mạnh sống lâu là do quá khứ tu vô úy bố thí. Bạn không tu thì làm gì có được, không thể nào có.

Trong Phật pháp có hai câu nói rất hay: "Dục tri tiền thế nhân, kim sanh thọ giả thị. Dục tri lai thế quả, kim sanh tác giả thị". Muốn biết đời trước ta đã tạo ra là nhân gì, thì xem quả báo ngay đời này. Bạn muốn xem quả báo đời sau của ta là thế nào, thì bạn nghĩ lại xem, khởi tâm động niệm, lời nói việc làm của ta ở ngay trong đời này. Cái nhân mà ngay đời này bạn tạo, thì đời sau bạn phải hưởng lấy quả báo. Cho nên vận mạng không phải do Phật Bồ Tát định cho chúng ta, cũng không phải thượng đế có thể quản được việc này, càng không phải do vua Diêm La, không liên quan gì với họ cả. Nói một câu thành thật: "Tự làm tự chịu"! Hiểu được đạo lý này, cho dù ngay đời này khổ một chút cũng không hề gì, vì sao vậy? Trong đời quá khứ không có tu, ngay đời này chăm chỉ nỗ lực mà tu nhân, quả báo đời sau liền thù thắng. Quả báo đời sau là ta muốn đời sau phát tài to, thế nhưng ta không chịu tu tài bố thí.

Trong mạng ngay đời này không có tiền tài, dùng cái gì bố thí để đời sau được nhiều tiền tài? Những lời nói này là khi tôi còn trẻ, Đại Sư Chương Gia dạy cho tôi. Những lão nhân này đều không phải là người bình thường. Các Ngài xem thấy chúng ta rất rõ ràng, rất tường tận. Như lão sư Lý cũng là như vậy, xem thấy tướng của chúng ta, xem thấy cử chỉ của chúng ta, liền biết được chúng có phước báo hay không.

Lấy chính tôi mà nói, trong mạng tôi không có tiền tài, đời trước không tu, còn không có tuổi thọ, đoản mạng. Rất nhiều lão nhân này xem thấy tôi đều biết. May mà tôi còn có được chút thông minh, đại khái trong đời quá khứ biết tu pháp bố thí, không biết tu tài bố thí, không biết tu vô úy bố thí, cho nên mạng rất khổ. Đại Sư dạy tôi tu bố thí. Tôi nói tôi không có tiền, một tháng kiếm được một ít tiền, miễn cưỡng lắm mới có thể sống được, không có dư. Ngài hỏi tôi một xu có hay không? Tôi nói một xu thì có thể. Ngài hỏi một đồng có hay không? Một đồng cũng vẫn được. Ngài nói, vậy anh bắt đầu từ một xu, một đồng mà bố thí. Vào lúc đó mới vừa học Phật, trong chùa miếu có phóng sanh, có in Kinh sách, liền có cơ hội đi quyên một ít tiền, quyên một xu, hai xu, năm xu, một đồng, năng lực chỉ có được như vậy, thành tâm thành ý mà đi làm, cung kính chân thành mà làm.

Ngày đầu tiên gặp mặt lão sư, Ngài nói với tôi: “Hôm nay tôi nói với anh sáu chữ, anh cố gắng mà làm sáu năm”. Tôi thật làm, sáu năm cảm ứng liền hiện tiền. Về sau mỗi năm thu nhập càng tăng thêm. Tăng thêm thì làm sao? Tăng thêm thì thảy đều đem đi bố thí, chính mình vẫn là ít ăn, tập thành thói quen tiết kiệm, toàn tâm toàn lực mà bố thí. Sau khi xuất gia đến khắp nơi giảng Kinh thì cúng dường ngày càng nhiều hơn. Người xuất gia không có chỗ dùng tiền.

Tôi học Lão Pháp Sư Ấn Quang. Lão Pháp Sư Ấn Quang cả đời tất cả tiếp nhận cúng dường của bốn chúng, toàn bộ đều dùng ở in Kinh bố thí, làm pháp bố thí. Tôi nghĩ việc này rất có đạo lý, cách làm này chân thật là có trăm lợi mà không một hại, cho dù sách in ra người ta đem đi bán lấy tiền cũng là việc tốt. Có người đem đi bán thì họ cũng xem, vậy thì đây cũng là việc tốt. Cho nên cả đời tôi học tập với lão Hòa thượng, càng thí càng nhiều.

Tôi học Phật đến năm nay là năm mươi tám năm, hiện tại bố thí “Đại Tạng Kinh” cũng sắp gần mười ngàn bộ. Những năm gần đây, chúng ta qua lại với rất nhiều tôn giáo trên thế giới, hy vọng tôn giáo thế giới là người một nhà, mang đến cho xã hội an định hòa bình vĩnh viễn. Cho nên, phạm vi chúng ta bố thí tài, bố thí pháp, bố thí vô úy rộng lớn, mở rộng đến tất cả tôn giáo, chân thật cũng làm ra được thành tích. Trong đời quá khứ, trong mạng không có tu tài bố thí, ngay đời này có, tuy là không nhiều, như nhà Phật đã nói: "Phật Thị môn trung, bất xả nhất nhân", tốt! Không có lòng tham, không có tâm đố kỵ. Quả báo của bố thí pháp là thông minh trí tuệ thêm lớn. Tôi chính mình có thể cảm nhận được, mỗi năm không như nhau, mỗi tháng không như nhau, khỏe mạnh sống lâu.

Vốn dĩ tuổi thọ của tôi chỉ có bốn mươi lăm tuổi. Năm bốn mươi lăm tuổi đó, tôi thật có một trận bệnh, trong lòng tôi có dự định, thọ mạng đến rồi, cho nên cũng không đi tìm bác sĩ, cũng không uống thuốc. Tôi tin tưởng bác sĩ chỉ có thể trị bệnh, không thể trị mạng. Thọ mạng hết rồi, cho nên cũng liền niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ. Tôi niệm hết một tháng thì khỏi bệnh. Cả đời này của tôi không có bước vào bệnh viện, không hề có bệnh. Lần đó, tôi vượt qua được ải quan. Còn có một lần, năm tôi bảy mươi bảy tuổi, thời gian bệnh không lâu, chỉ bốn ngày. Bốn ngày đó chính tôi biết rõ ràng, cũng là có thể đi, trong lúc bệnh như mộng mà không phải mộng, tôi thấy A Di Đà Phật, thấy Tỳ Lô Giá Na Phật, thấy Quan Thế Âm Bồ Tát. Tôi chân thật muốn đi rồi. Bên cạnh còn có người hỏi tôi, ông còn cái gì không thể buông xả hay không, còn có vướng bận gì không, còn có muốn gặp ai không, có còn muốn nhờ người khác làm việc gì đó hay không? Tôi nói tôi không còn muốn thứ gì, tôi chỉ nói một câu: Nếu như Phật Bồ Tát muốn tôi lưu lại thế gian này giúp đỡ chúng sanh khổ nạn, thì cũng được, ở thêm vài năm cũng không hề gì, đối với tôi mà nói không có chướng ngại lớn nào. Vào lúc này thì tôi tỉnh lại. Khi tỉnh dậy thì không còn bệnh, cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng. Tôi lại qua rất nhiều năm rồi, năm năm rồi, cho nên nói là bạn chân thật có thể làm ba loại bố thí này.

"Bố thí vô úy". Ăn chay chính là bố thí vô úy, phóng sanh chính là bố thí vô úy, giúp đỡ tất cả chúng sanh bệnh khổ khổ nạn, giúp cho họ có được trị liệu, giúp cho họ có được thuốc thang, đây đều là thuộc về bố thí vô úy, thì bạn khỏe mạnh sống lâu. Chúng ta sống ở thế gian này để làm gì? Đây là một vấn đề rất then chốt. Nếu như ta sống ở thế giới này vì chính mình, vì gia đình mình, vậy bạn nhất định chịu nghiệp báo. Ta vừa tiếp xúc Phật pháp, xem thấy Phật pháp thù thắng như vậy, phương hướng mục tiêu đời sống của ta liền thay đổi. Vào lúc đó một mình tôi ở Đài Loan, chân thật là không lo không vướng bận, không có ràng buộc, tôi đã phát nguyện "nối huệ mạng Phật, hoằng pháp lợi sanh". Thứ tốt đến như vậy đáng tiếc không có người biết! Ngày nay tôi đã biết, tôi có trách nhiệm, có sứ mạng.

Tu Hoa Nghiêm Áo Chỉ Vọng Tận Hoàn Nguyên Quán.

Pháp Sư Tịnh Không Giảng Giải.

+ VẬN MẠNG LÀ DO CHÍNH MÌNH TẠO RA.

Vận mạng là do chính mình tạo ra. Phật pháp dạy điều này rất hữu lý. Vận mạng là do chúng ta từ nhiều kiếp trước đến nay tạo tác các việc thiện ác, chiêu cảm những quả báo tai họa hay phúc lành mà thành. Cho nên, bài văn Cảm ứng thiên trong phần trước chẳng phải đã nói rõ rồi sao? Chỉ cần chúng ta biết quay đầu, dù trong quá khứ đã tạo nhiều nghiệp ác, chỉ cần thực sự quay đầu, thật lòng sám hối. Quỷ thần trong trời đất tuyệt đối không trừng phạt người đã hối lỗi, người đã thật lòng sám hối sửa lỗi.

Ý nghĩa này hết sức thâm sâu, quý vị phải thật lòng tin tưởng, thực sự nhận hiểu, sửa chữa lỗi lầm, tự hoàn thiện bản thân, chuyển họa thành phúc, chỉ trong khoảnh khắc là có thể làm được.

GIẢNG GIẢI CẢM ỨNG THIÊN BÀI 15 _HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG (NGUYỄN MINH TIẾN VIỆT DỊCH).

 

SỐ MẠNG CỦA MỖI NGƯỜI VỐN ĐÃ ĐƯỢC ĐỊNH SẴN
NẾU KHÔNG CÓ ĐẠI THIỆN HAY ĐẠI ÁC THÌ SỐ MẠNG ĐẠI KHÁI CHẠY THEO SỐ ĐÃ ĐỊNH.

Số mạng của mỗi người trong đời này vốn đã được định sẵn, nếu không có đại thiện hay đại ác thì số mạng đại khái chạy theo số đã định. Chúng ta thường hay nghe nói đến "Một đời toàn là mạng, một chút cũng không do người", đây là đang nói đến một người trong đời này không có đại thiện hay đại ác.

Nếu như mỗi ngày chúng ta đều làm việc thiện, thì phước thiện sẽ gia tăng, theo đó số mạng cũng sẽ thay đổi, tuy nhiên sự thay đổi này không đáng kể.

Nếu như bạn mỗi ngày đều là tạo ác, thì phước báo đời trước tu được đó sẽ giảm mất đi.

Đa phần mọi người mỗi ngày những việc làm, những suy nghĩ, những lời nói đó đều là thiện-ác đang xen lẫn nhau, nên dẫn đến vận mạng của mỗi người đều có sự gia giảm nhân trừ hằng ngày. Tuy nhiên, mức độ gia giảm nhân trừ này không lớn, cho nên số mạng đại khái đều chạy theo số đã định.

Vậy cái gì là đại thiện? Phát tâm tu hành chân chánh là đại thiện, phát tâm cứu độ tất cả chúng sanh là đại thiện, phát tâm phá mê khai ngộ là đại thiện, phát tâm đoạn tất cả ác tu tất cả thiện là đại thiện, niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ là đại thiện, buông bỏ mọi thị phi nhân ngã, buông bỏ mọi phân biệt chấp chước, luôn giữ cho tâm mình thanh tịnh là đại thiện.

Chúng ta từ trong Liễu Phàm Tứ Huấn mà biết được, Viên Liễu Phàm sau khi được Hoà Thượng Vân Cốc khai thị về phương pháp cải tạo vận mạng, Viên Liễu Phàm liền hiểu rõ, thật sự làm được đoạn ác tu thiện. Cho nên, vận mạng của ông đã thay đổi, phước báo tăng thêm, giờ đây vận mạng của ông không còn là con số đã được định sẵn nữa, thọ mạng theo đó mà được kéo dài thêm. Thọ mạng của ông trước đây được Khổng tiên sinh đoán là 53 tuổi, nhưng sau khi ông thật sự đoạn ác tu thiện thì thọ mạng liền tăng thêm, ông sống đến hơn 70 tuổi. Đây chính là hiệu quả của việc tích đại thiện.

Vậy thế nào là đại ác? Phàm những gì trái ngược lại với đại thiện thì là đại ác. Sát sanh hại mạng quá nhiều thì là đại ác, phát động chiến tranh là đại ác, chế tạo và buôn bán vũ khí giết người là đại ác, gièm pha qua lại để đôi bên đánh giết nhau là đại ác, cướp của giết người là đại ác, buôn bán người và gia súc là đại ác, buôn bán nội tạng của người là đại ác, phá nát gia đình người khác khiến cho cả nhà phải ly tán là đại ác, giết cha giết mẹ là đại ác, phá hoại sự hoà hợp của những người tu hành là đại ác, đoạn mất pháp thân huệ mạng của chúng sanh là đại ác, buôn bán chất gây nghiện là đại ác.

Chúng ta thấy được trong Thế Chiến Thứ 2, Hitle của Phát Xít Đức phước báo của ông rất lớn, hưởng trong mấy trăm năm cũng không hết. Nếu như ông không phát động chiến tranh, mà lấy lòng thiện để đối đãi với tất cả mọi người, thì thọ mạng của ông sẽ rất dài, phước báo của ông sẽ càng thù thắng hơn, trên thế gian này sẽ không ai có thể sánh kịp với ông. Nhưng rất đáng tiếc là ông quá ác, ông dùng tâm bất thiện để phát động chiến tranh, đã giết chết hơn 50 triệu người, số người bị ông hại lên đến hơn 200 triệu người. Cho nên, phước báo của ông trong phút chốc hao giảm nhanh chóng, chỉ trong vòng mười mấy năm thì đã hưởng hết sạch. Thọ mạng của ông thay vì rất lâu dài, nhưng chiến tranh chưa kết thúc thì ông đã chết rồi. Đây chính là đại ác mà chúng ta có thể nhìn thấy được.

Chúng ta ai ai cũng muốn thay đổi vận mạng của chính mình, nhưng ai ai cũng chẳng chịu đoạn ác tu thiện. Khuyên bảo nên bố thí thì nói không có tiền, khuyên bảo hồi đầu làm lành thì bảo khó quá không làm được, khuyên bảo phát tâm tu hành niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ thì bảo không có thời gian để tu. Luôn luôn điên đảo như thế thì làm sao có thể thay đổi được vận mạng của mình chứ? Nên biết rằng, mọi suy tưởng ham muốn đều chỉ là vọng tưởng mà thôi, nay bạn không chịu tu cái nhân thiện mà chỉ biết kêu gào đòi quả thiện, thì làm gì có cái đạo lý như vậy?

A Di Đà Phật!

Pháp sư Tịnh Không giảng

 

NGƯỜI KHÔNG THỂ THAY ĐỔI VẬN MẠNG LÀ PHÀM PHU
NGƯỜI THAY ĐỔI ĐƯỢC VẬN MẠNG THÌ NGƯỜI NÀY CÓ TRÍ TUỆ, CÓ PHƯỚC ĐỨC

Khi đạo nghiệp đức hạnh của chính mình còn chưa thành tựu, chúng ta phải lập chí, phải chăm chỉ học tập. Con người tại thế gian, tuyệt đại đa số người trong cuộc đời mình không có mục tiêu, không có phương hướng, cho nên là mê lầm sanh tử, trải qua một cuộc đời mê muội hồ đồ. Việc này thật sự vô cùng đáng tiếc. Người thông minh, người có trí tuệ, khi họ còn trẻ tuổi thì họ đã có phương hướng, có mục tiêu, họ cả đời hướng về mục tiêu của mình, không rời xa phương hướng của mình. Những người này là nhân vật thành công của thế gian, bất luận là thế pháp, bất luận là Phật Pháp, họ đều thành công. Nhà Nho nói lập chí, nhà Phật nói là phát nguyện, chí và nguyện là một ý nghĩa. Cho nên trong nhà Phật, bạn không có nguyện thì không thể có thành tựu, bất luận là bạn khổ tu như thế nào, cuối cùng công phu đều là uổng phí, công phu uổng công. Người thế gian không lập chí, một đời họ không thể nào thành tựu sự nghiệp. Người thế gian hiện tại nói là mục tiêu phương hướng, ta đến cái thế gian này là để làm gì? Vì sao mà đến? Phật đã nói khái quát với chúng ta là kiếp người vay trả, bạn là vì vay trả nghiệp báo của bạn mà đến. Trong đời quá khứ bạn tu thiện thì đời này bạn đến để hưởng phước báo. Trong đời quá khứ tạo nghiệp ác thì đời này bạn đến để chịu tội, chịu khổ, chịu nạn. Cách nói này chính là túc mạng luận mà ngày nay chúng ta nói. Đây là Phật nói, người thông thường đều là bị số mạng trói buộc. Quả thật Phật nói không có sai, nhưng đây không phải Phật Pháp, đây là thế gian pháp, Phật là tùy thuận tục đế mà nói. Phật Pháp thì sao? Phật Pháp có thể cải tạo vận mạng của chúng ta. Không những Phật có thể cải tạo vận mạng, mà Nho, Đạo, toàn bộ tất cả Tôn Giáo thế gian đều có thể cải tạo vận mạng của chúng ta. Đây chính là nói bản thân chúng ta phải xác định một mục tiêu, xác định một phương hướng, một đời bền gan vững chí. Chúng ta nhất định đạt đến mục tiêu của chúng ta thì vận mạng sẽ thay đổi. Người không thể thay đổi vận mạng là phàm phu, người thay đổi được vận mạng thì người này có trí tuệ, người này có phước đức. Cho nên, tại vì sao chúng ta học Phật? Tại vì chí ít cũng thay đổi được vận mạng của chúng ta.
Nam Mô A Di Đà Phật Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa_HT Tịnh Không Giảng Giải
 
 
 
SỐ GIẦU NGHÈO
TRONG MẠNG CỦA BẠN CÓ BAO NHIÊU TIỀN CỦA, THÌ DÙ ĐEM ĐI ĐÂU BỎ CŨNG CHẲNG MẤT.
 
Trong xã hội ngày nay chúng ta thấy có rất nhiều người tu phước, nhưng họ chẳng thể chuyển đổi nghiệp chướng của chính họ trở lại được, do đó làm cho người khác khi nhìn vào không tránh khỏi khởi lên lòng nghi ngờ: "Người này thường làm nhiều việc từ thiện, thế sao nghiệp chướng của họ chẳng thể chuyển đổi trở lại, rõ ràng là Phật, Bồ Tát chẳng có bảo hộ cho họ". Điều này khiến cho xã hội đại chúng mất đi lòng tin với Phật pháp. Vậy tại sao họ làm phước nhưng chẳng thể chuyển được nghiệp của họ? Vì chẳng chịu dốc hết sức lực để làm, họ chỉ dùng một phần nhỏ để tu phước, vậy thì làm sao có thể chuyển đổi nghiệp trở lại? Lúc trước tôi ở Đài Loan có quen biết cư sĩ Lý Kiến Hưng, ông có thể nói là rất nổi tiếng là người hành thiện ở Đài Loan, lúc về già thì mắc phải căn bệnh lãng trí của người già, cầu sanh không được mà cầu chết cũng không xong, có lẽ phải kéo dài mười mấy năm mới thoát được. Tại sao ông ta không thể chuyển trở lại được? Vì phước báo của ông quá lớn, tài sản quá nhiều, làm một chút chuyện thiện nhỏ này đối với ông chỉ như một cọng lông của chín con trâu, huống chi ông chẳng có tâm cung kính chân thành khi tu thiện, cho nên ông chẳng thể chuyển được nghiệp nổi. Nếu như ông có thể làm đúng như lời đức Phật đã dạy trong Kinh mà tận tâm tận lực bố thí cúng dường, thì nghiệp chướng gì cũng sẽ tiêu hết. Trong Kinh, đức Phật dạy: "Càng xả thì càng có nhiều". Người thế gian không tin tưởng điều này. Họ có mười triệu, họ chịu xả mười ngàn thì đã là khá lắm rồi, cũng đã lấy làm rất đáng kiêu ngạo lắm rồi, nếu so với người khác thì nhiều lắm, như vậy thì làm sao có thể giúp họ chuyển nghiệp nổi. Nếu như họ chịu dùng hết tài sản để tu bố thí cúng dường,thì nhất định tiền tài sau đó sẽ lập tức đến liền. Bạn sẽ hỏi: "Lời nói này có gì để chứng minh không?". Có chứ, Phạm Lãi của thời đại Xuân-Thu là một ví dụ rất rõ ràng, ông là đại thần của Việt Vương Câu Tiễn, ông là một người thông minh tuyệt đỉnh, ông giúp Việt Vương Câu Tiễn đánh bại Ngô Vương Phù Sai, phục hưng đất nước. Ông biết rõ Việt Vương Câu Tiễn, biết Câu Tiễn là người chỉ có thể cùng hoạn nạn, chứ không thể cùng phú quý, cho nên khi đất nước vừa phục hưng ông liền trốn đi, thay đổi tên họ thành Đào Châu Công. Ông bắt đầu làm ăn buôn bán nhỏ, chưa được mấy năm thì liền giàu to. Sau khi giàu có, ông liền đem hết tài sản đi cứu trợ những người nghèo khổ, dùng hết tiền tài để cứu trợ. Sau đó lại bắt đầu bằng công việc buôn bán nhỏ, qua được vài năm lại giàu to. Ông giàu ba lần đều đem tài sản phân tán đúng ba lần. Việc này chứng minh lời nói của đức Phật mãi mãi không có sai: " Trong mạng của bạn có bao nhiêu tiền của, thì đem đi đâu bỏ cũng chẳng mất". Ngày hôm nay ta đem tiền của bố thí hết sạch thì qua mấy ngày sau nó liền trở lại. Tiền của của mình thì chắc chắn là của mình, sẽ không mất đi đâu được. Trong mạng của mình có thì sẽ không bao giờ mất. Ngày nay mọi người đều không tin lời đức Phật dạy, cho rằng ngày hôm nay nếu bố thí hết sạch thì ngày mai làm sao có cơm ăn? Ngày mai lấy gì để sinh sống? Chỉ nghĩ đến ngày mai thôi sao, cả cuộc đời còn nghĩ đến đời con cháu nữa, cho nên một đồng xu cũng không chịu bỏ ra. Nói thật đây là một suy nghĩ sai lầm, nếu không chịu xả thì phước báo sẽ hưởng hết rất nhanh, sau khi hưởng xong thì không còn gì nữa, đến lúc đó thì mới thật sự là khổ. Họ chẳng biết rằng càng xả thì sẽ càng giàu có.
A Di Đà Phật!_ Tài liệu tham khảo: Pháp ngữ của pháp sư Tịnh Không_Hoan nghinh lưu thông, công đức vô lượng!!!
 
 

TRONG MẠNG CỦA BẠN CÓ BAO NHIÊU TIỀN CỦA, THÌ DÙ ĐEM ĐI ĐÂU BỎ CŨNG CHẲNG MẤT.

Trong xã hội ngày nay chúng ta thấy có rất nhiều người tu phước, nhưng họ chẳng thể chuyển đổi nghiệp chướng của chính họ trở lại được, do đó làm cho người khác khi nhìn vào
không tránh khỏi khởi lên lòng nghi ngờ: "Người này thường làm nhiều việc từ thiện, thế sao nghiệp chướng của họ chẳng thể chuyển đổi trở lại, rõ ràng là Phật, Bồ Tát chẳng có bảo hộ cho họ". Điều này khiến cho xã hội đại chúng mất đi lòng tin với Phật pháp. Vậy tại sao họ làm phước nhưng chẳng thể chuyển được nghiệp của họ? Vì chẳng chịu dốc hết sức lực để làm, họ chỉ dùng một phần nhỏ để tu phước, vậy thì làm sao có thể chuyển đổi nghiệp trở lại?

Lúc trước tôi ở Đài Loan có quen biết cư sĩ Lý Kiến Hưng, ông có thể nói là rất nổi tiếng là người hành thiện ở Đài Loan, lúc về già thì mắc phải căn bệnh lãng trí của người già, cầu sanh không được mà cầu chết cũng không xong, có lẽ phải kéo dài mười mấy năm mới thoát được. Tại sao ông ta không thể chuyển trở lại được? Vì phước báo của ông quá lớn, tài sản quá nhiều, làm một chút chuyện thiện nhỏ này đối với ông chỉ như một cọng lông của chín con trâu, huống chi ông chẳng có tâm cung kính chân thành khi tu thiện, cho nên ông chẳng thể chuyển được nghiệp nổi. Nếu như ông có thể làm đúng như lời đức Phật đã dạy trong Kinh mà tận tâm tận lực bố thí cúng dường, thì nghiệp chướng gì cũng sẽ tiêu hết.

Trong Kinh, đức Phật dạy: "Càng xả thì càng có nhiều".

Người thế gian không tin tưởng điều này. Họ có mười triệu, họ chịu xả mười ngàn thì đã là khá lắm rồi, cũng đã lấy làm rất đáng kiêu ngạo lắm rồi, nếu so với người khác thì nhiều lắm, như vậy thì làm sao có thể giúp họ chuyển nghiệp nổi. Nếu như họ chịu dùng hết tài sản để tu bố thí cúng dường,thì nhất định tiền tài sau đó sẽ lập tức đến liền. Bạn sẽ hỏi: "Lời nói này có gì để chứng minh không?".

Có chứ, Phạm Lãi của thời đại Xuân-Thu là một ví dụ rất rõ ràng, ông là đại thần của Việt Vương Câu Tiễn, ông là một người thông minh tuyệt đỉnh, ông giúp Việt Vương Câu Tiễn đánh bại Ngô Vương Phù Sai, phục hưng đất nước. Ông biết rõ Việt Vương Câu Tiễn, biết Câu Tiễn là người chỉ có thể cùng hoạn nạn, chứ không thể cùng phú quý, cho nên khi đất nước vừa phục hưng ông liền trốn đi, thay đổi tên họ thành Đào Châu Công. Ông bắt đầu làm ăn buôn bán nhỏ, chưa được mấy năm thì liền giàu to. Sau khi giàu có, ông liền đem hết tài sản đi cứu trợ những người nghèo khổ, dùng hết tiền tài để cứu trợ. Sau đó lại bắt đầu bằng công việc buôn bán nhỏ, qua được vài năm lại giàu to. Ông giàu ba lần đều đem tài sản phân tán đúng ba lần.

Việc này chứng minh lời nói của đức Phật mãi mãi không có sai:

" Trong mạng của bạn có bao nhiêu tiền của, thì đem đi đâu bỏ cũng chẳng mất".

Ngày hôm nay ta đem tiền của bố thí hết sạch thì qua mấy ngày sau nó liền trở lại. Tiền của của mình thì chắc chắn là của mình, sẽ không mất đi đâu được. Trong mạng của mình có thì sẽ không bao giờ mất.

Ngày nay mọi người đều không tin lời đức Phật dạy, cho rằng ngày hôm nay nếu bố thí hết sạch thì ngày mai làm sao có cơm ăn? Ngày mai lấy gì để sinh sống? Chỉ nghĩ đến ngày mai thôi sao, cả cuộc đời còn nghĩ đến đời con cháu nữa, cho nên một đồng xu cũng không chịu bỏ ra. Nói thật đây là một suy nghĩ sai lầm, nếu không chịu xả thì phước báo sẽ hưởng hết rất nhanh, sau khi hưởng xong thì không còn gì nữa, đến lúc đó thì mới thật sự là khổ. Họ chẳng biết rằng càng xả thì sẽ càng giàu có.

A Di Đà Phật!

_ Tài liệu tham khảo: Pháp ngữ của pháp sư Tịnh Không_

Hoan nghinh lưu thông, công đức vô lượng!!!

 
HÔM NAY QUÍ VỊ LÀM QUAN - PHÁT TÀI LỚN LÀ SỐ MẠNG QUÍ VỊ CÓ
 

Hôm nay quí vị làm quan , phát tài lớn là số mạng quí vị có. Nếu số mạng không có, vì sao người khác không phát tài, người khác không làm quan lớn , vì sao quí vị làm? Đây là nhân quí vị tu được trong đời quá khứ , đời này cảm ứng được quả báo , không có gì khác. Đã là số mạng có , vấn đề này đọc liễu phàm tứ huấn sẽ rõ ràng minh bạch . Bởi thế Ấn quang đại sư ấn tống sách liễu phàm tứ huấn rất nhiều , mấy chụp vạn cuốn , trong sách nói rõ về đạo lý này . An phận giữ mình , thời tiết nhân duyên thành thục, phú quí tự nhiên đến ,quả báo liền tiền . Dùng thủ đoạn không chánh đáng để âm mưu đạt được , cũng đạt được , đạt được vẫn là của quí vị . Ví dụ nói phước báo của quí vị có thể hưởng thụ 100nam ta chưa hưởng hết đều tiêu tan hết, mới mười hai mươi năm ta đã dùng hết rồi , số mạng không còn nữa . Hết rồi phải làm sao? Không còn thọ mạng liền đến . Thọ mạng quí vị vốn 100tuoi , nhưng vì làm điều bất chánh nên mới ba bốn mươi tuổi đã hưởng hết , phải ra đi. Vì sao không giữ phước lại mà hưởng từ từ , mà lại hưởng hết nó trong vài ngày ? Quí vị là người thông minh , người có trí tuệ đó chăng ? Cổ nhân nói: " hết lộc thì người chết " thọ mạng ta vốn chưa hết,nhưng lộc đã tận, nghĩa là chúng ta đã hưởng hết tài phú trong số mạng của mình, đạo lý chính là như vậy. Người có phước báo lớn như các bậc đế vương ngày xưa, họ có thể hưởng phước được bao nhiêu năm? Hưởng được mấy trăm năm, quí vị nói phước họ tích lũy được sâu dày biết bao , con cháu mấy mươi đời cũng hưởng không hết phước. Người bây giờ không hiểu nhân quả, không xem những cuốn sách này, cho rằng chết là hết. Chết là hết thì còn gì tốt hơn, con người cần gì phải chịu cực khổ như thế? Thực tế mà nói, hiểu được nhân quả mới biết mới biết sau khi chết mới đáng sợ, phiền phức không thể tả! Nếu tạo nghiệp bất thiện thì đến địa ngục, đến ngã quỹ để chịu tội, khi chịu hết tội lại sanh đến nhân gian để trả nợ. Nợ mạng trả bằng mạng, nợ tiền trả bằng tiền, đến lúc đó quả là đáng thương. Giết người nhiều sẽ đọa vào đường nào ? Biến thành gì ? Biến thành con phù du trong cõi súc sanh, phù du là loại côn trùng nhỏ bơi lội trên mặt nước . Quí vị thấy nó bơi lội trên mặt nước thọ mạng của nó chỉ có chỉ mấy tiếng đồng hồ . Vì nợ mạng người quá nhiều , giết quá nhiều người , khiến quí vị một ngày phải đền mạng một hai lần . Ngày nào cũng trả , phải trả hết nợ mà mình gây ra cho người khác , quí vị xem có đáng sợ chăng ! Bởi vậy người hiểu được nhân quả thường luôn sợ hãi , không dám làm việc xấu . Quả báo quá đáng sợ , đặc biệt là tam đồ ác đạo.

Pháp Sư Tịnh Không giảng

 

MỘT MIẾNG ĂN MỘT HỚP NƯỚC ĐỀU ĐÃ ĐỊNH SẴN

NẾU BẠN DÙNG THỦ ĐOẠN CHẲNG CHÍNH ĐÁNG ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC THÌ ĐÓ LÀ TRONG SỐ MẠNG CỦA BẠN ĐÃ CÓ SẴN.
NẾU TRONG SỐ MẠNG CỦA BẠN CHẲNG CÓ. BẠN ĐI GIỰT NGƯỜI TA THỬ COI GIỰT ĐƯỢC HAY KHÔNG?
NẾU TRONG MẠNG CỦA BẠN CHẲNG CÓ CHƯA RA TAY ĐÃ BỊ CẢNH SÁT BẤT RỒI

Muốn phát nguyện độ chúng sanh, tự mình nhất định phải làm gương mẫu, làm mô phạm cho chúng sanh, đó là đức hạnh. Tại sao chúng sanh thọ khổ? Vì phiền não chẳng đoạn, Kiến Tư phiền não ngày càng gia tăng, ngày càng nhiều thêm, quả báo của việc này sẽ chẳng thể nghĩ tưởng nổi. Thế nên Phật, Bồ Tát phải làm một gương tốt, đoạn phiền não. Người thế gian phạm lỗi lầm, chẳng biết chân tướng của vũ trụ nhân sanh, tăng trưởng tham - sân - si - mạn, không từ chối bất cứ thủ đoạn gì để làm chuyện hại người lợi mình, chẳng biết định luật nhân quả.
Người thế gian thường nói “hại người lợi mình”, thật ra câu này sai lầm, vẫn chưa hiểu chân tướng sự thật; nếu hiểu chân tướng sự thật thì chúng ta phải biết chẳng có đạo lý này. Hại người nhất định sẽ chẳng lợi mình, chỉ có lợi người thì mới lợi mình, đó mới là đạo lý nhất định, làm tổn hại cho người làm sao lợi mình được? Nhưng họ mê hoặc điên đảo, cứ tưởng lợi ích của mình nhất định phải xây dựng trên sự tổn thất của người khác thì mình mới được lợi, đây là vọng tưởng, tạo tội nghiệp cực nặng.
Thế nên chúng ta phải phổ biến “Liễu Phàm Tứ Huấn” cho họ đọc, cho họ biết mỗi chúng sanh “một miếng ăn một hớp nước đều đã định sẵn”, nếu bạn dùng thủ đoạn chẳng chính đáng để đoạt được thì đó là trong số mạng của bạn đã có sẵn. Nếu trong số mạng của bạn chẳng có, bạn đi giựt người ta thử coi giựt được hay không? Nếu trong mạng của bạn chẳng có thì chưa ra tay đã bị cảnh sát bắt rồi.
Nói cách khác tất cả những gì bạn có thể trộm được, cướp được, hoặc chiếm được đều đã có sẵn trong số mạng, chẳng cần những thủ đoạn này cũng có được, đâu cần phải cực khổ làm như vậy! Thế nên người sáng suốt thường nói “Quân tử vui làm người quân tử, tiểu nhân oán trách làm tiểu nhân”. Câu này nói phước báo cả đời là do đời trước tu được, trong số mạng của bạn có phước báo này, bất cứ sức mạnh nào cũng chẳng ngăn được, bạn nhất định sẽ được, sẽ chẳng mất, đâu cần làm những thủ đoạn không chính đáng này, làm vậy là sai rồi!

TRÍCH TỪ: ĐỊA TẠNG BỒ TÁT BỔN NGUYỆN KINH GIẢI KÝ: NGƯỜI GIẢNG HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG

 

QUÍ VỊ ĐỌC QUA LIỄU PHÀM TỨ HUẤN SẼ BIẾT NGAY

“MỘT GIỌT NƯỚC, MỘT HẠT CƠM ĐỀU DO TIỀN ĐỊNH”.
AI ĐỊNH CHO BẠN VẬY? TỰ MÌNH ĐỊNH, KHÔNG PHẢI NGƯỜI KHÁC ĐỊNH, ĐÂY MỚI THẬT SỰ LÀ CÔNG BẰNG.

Sau khi hiểu rõ đạo lý này, trong số mạng của đời này thiếu tài, chúng ta cũng không nên căng thẳng. Hiện tại chúng ta tu, tu tích cực cũng vẫn còn kịp. Tiên Sinh Liễu Phàm sau khi hiểu rõ đạo lý này, ông tự mình biết được tu nhân, ba loại nhân bố thí tài, bố thí pháp, bố thí vô úy, ông đều tu. Bố thí tài được giàu có. BỐ THÍ PHÁP ĐƯỢC THÔNG MINH, TRÍ TUỆ. BỐ THÍ VÔ ÚY ĐƯỢC KHỎE MẠNH, TRƯỜNG THỌ. KHÔNG NHỮNG BẢN THÂN ÔNG LÀM, MÀ VỢ ÔNG CŨNG GIÚP ÔNG LÀM, CẢ NHÀ LÀM, CHO NÊN VẬN MỆNH CỦA ÔNG MỚI THAY ĐỔI NHANH NHƯ VẬY. Khi phát tài, bản thân ông hoàn toàn không hưởng thụ. Ông sống đời sống vô cùng vui sướng, tiết kiệm, đem tiền của mà mình tiết kiệm dư được tiếp tục giúp đỡ những người có nhu cầu. Phú quý của ông vĩnh viễn không hưởng hết, đời đời kiếp kiếp không bị quả báo bần cùng. Ông hiểu được đạo lý này, biết được phương pháp, như lý như pháp mà cầu, có cầu ắt ứng.
Có một số người trong đời quá khứ được tiếp xúc lời giáo huấn của Cổ Thánh Tiên Hiền, được tiếp xúc Phật Pháp, họ chịu tu, nên đời này có được quả báo. Sau khi quả báo có được rồi, nhưng chưa chắc gặp được Thánh Nhân, chưa chắc có thể gặp được lời giáo huấn của Thánh Hiền, Bồ Tát. Không gặp được thì đời này chỉ biết hưởng phước, chứ họ không biết tiếp tục không ngừng tu thêm. Điều này rất đáng tiếc. Sau khi phước báo đời này hưởng hết rồi, đời sau sẽ không bằng đời nay, mỗi lúc một tệ thêm, đời sau không bằng đời trước. Từ đó cho thấy, giáo huấn của Thánh Hiền là quan trọng hàng đầu, không có gì quan trọng hơn điều này.

Trích lục từ: kinh thập thiện nghiệp đạo kinh giảng giải
người giảng: HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG

 

MIẾNG ĂN, MIẾNG UỐNG ĐỀU ĐÃ ĐƯỢC ĐỊNH SẴN CHÚNG TA CẦN GÌ PHẢI LO LẮNG ĐƯỢC-MẤT NỮA CHỨ?

Trong các buổi giảng Kinh, tôi thường khuyên các đồng tu sơ học:

_ " Nếu anh muốn học Phật? Trước hết anh nên đem quyển Liễu Phàm Tứ Huấn niệm 300 biến".

Tại sao thế? Vì người học Phật tâm phải thanh tịnh mới có thể nhập vào Phật Pháp vị. Nếu tâm không thanh tịnh, thì dù có nghe Kinh cũng vô dụng, vẫn không thể nhập vào được. Tâm tại sao không thanh tịnh? Vì tham, sân, si, mạn buông bỏ chẳng nổi đó mà.

Nếu anh đem Liễu Phàm Tứ Huấn niệm qua 300 biến, thì anh sẽ biết rõ Nhân-Quả báo ứng, thì anh sẽ chẳng còn tham nữa. Vì sao? Vì có tham cũng chẳng được. Có câu:

_ " Miếng ăn, miếng uống đều đã được định sẵn".

Khi anh đi xem bói, thầy bói rất dễ dàng nói cho anh biết là anh vào năm nào đó sẽ phát tài. Vậy vì sao thầy bói có thể dễ dàng bói ra vậy? Vì trong mạng của anh vốn đã có sẵn, thầy bói là dựa vào số mệnh sẵn có này của anh mà nói ra.

Nói anh có bao nhiêu tiền của là trong mạng anh có, anh mỗi ngày phải ăn bao nhiêu hột gạo, uống bao nhiêu giọt nước đều là do trong mạng của anh đã chủ định, dù anh muốn ăn nhiều hơn 1 hạt gạo cũng không được, mà ăn ít hơn 1 hạt cũng chẳng được. Nói về thọ mạng, anh có thể sống đến bao nhiêu tuổi cũng đều đã định trước. Anh xem, anh còn có thể làm được gì nữa chứ?

Cho nên, ông Viên Liễu Phàm sau khi hiểu rõ rồi ông chẳng còn khởi niệm chi cả. Vì sao vậy? Vì ông biết rằng tất cả vọng tưởng có khởi lên cũng chẳng giúp ích được gì. Vì thế mà tâm ông thanh tịnh. Tâm Định rồi thì khi Vân Cốc thiền sư khai thị cho ông, ông mới có thể nghe lọt vào tai, mới có thể ngộ đạo.

Người thế gian, đa phần đều chẳng biết "Miếng ăn, miếng uống vốn đã được định sẵn", nên vẫn cứ muốn đi tranh, đi giành, một đời tạo đó đều là tội nghiệp, kết quả vẫn là bấy nhiêu đó thôi, anh bảo có oan uổng hay không chứ?

Anh nếu không chấp nhận sự an bài của số mạng, muốn đem số mạng của chính mình chuyển đổi trở lại tốt hơn, vậy thì hãy tu nhân thiện lành đi.

Hôm nay anh có thể phát tài là do trong đời quá khứ anh đã bố thí tài nhiều. Nếu anh trong đời quá khứ không tu bố thí, thì anh trong đời này cũng nghèo như tôi, vẫn chẳng có tiền của. Cho nên, nếu anh muốn phát tài thì cần nên tích cực mà đi bố thí tài. Nếu anh muốn được thông minh trí tuệ thì anh phải đi bố thí pháp. Anh nếu muốn mình được khoẻ mạnh sống lâu thì anh phải đi bố thí vô úy.

Anh phải biết rằng, giàu sang phú quý, khoẻ mạnh sống lâu, thông minh trí tuệ đều là quả báo do anh tu nhân mà có được. Vì thế nếu bây giờ anh chịu chân thật tu nhân thiện, thì sau này anh nhất định sẽ có được thiện quả. Đây chính là đạo lý nhất định. Nếu anh chẳng chịu tu nhân mà ngày ngày chỉ biết khởi dậy vọng tưởng có được quả báo, thì chẳng thể được, không có đạo lý như thế.

A Di Đà Phật!

_ Tài liệu tham khảo: Pháp ngữ của pháp sư Tịnh Không_